Một buổi sáng tháng 3
"Anh tôi sống ở Texas 18 năm. Chưa về một lần nào kể từ ngày ba mất. Tháng trước anh về — đứng trước bàn thờ ba 5 phút không nói gì. Rồi anh thắp 3 cây nhang, cắm vào bát hương. Khói lên một lúc. Anh nhắm mắt hít vào. Rồi mở mắt nhìn tôi: 'Khói nhang nhà mình khác xưa rồi em ơi.'"
Tôi không hiểu. Hộp nhang đó là hộp tôi mua ở chợ — vẫn là loại "Nhang Trầm Hương" có chữ in vàng,
giá 180.000đ. Hộp này nhà tôi dùng 3 năm nay rồi.
Anh tôi không bảo "nhang dở". Anh chỉ nói "khác xưa rồi".
Và trong câu đó có một nỗi buồn rất khó tả — như thể anh vừa mất thêm một thứ gì đó của nhà.